Ngày 14 tháng Giêng năm 2026
19 tháng Mười một năm 1957
Thầy Germain thân mến,
Em đã để cho những ồn ào xung quanh mình những ngày này lắng xuống một chút trước khi thưa chuyện với thầy từ tận đáy lòng mình. Em vừa nhận được một vinh dự quá ư vĩ đại, một thứ mà em không mong muốn cũng không truy cầu. Nhưng khi em hay tin ấy, ý nghĩ vụt lên trong em, ngay sau bà mẹ kính yêu, chính là ý nghĩ về thầy. Không có thầy, không có bàn tay trìu mến thầy từng dang ra cho thằng nhóc nhỏ bé nghèo khổ là em lúc đó, không có sự răn dạy và làm gương của thầy, thì không gì trong tất cả những thứ này có thể xảy ra. Em không quá coi trọng vinh dự này. Nhưng ít nhất nó cho em cơ hội được nói thầy nghe về những gì thầy đã và sẽ luôn là đối với em, và để cam đoan với thầy rằng nỗ lực của thầy, công việc của thầy, và lòng quảng đại mà thầy dồn vào đó vẫn sống mãi trong lòng một cậu học trò bé nhỏ, người mà bất kể năm tháng đoạn trôi, sẽ luôn mang sự biết ơn ấy theo mình. Em ôm thầy bằng cả trái tim.
Albert Camus
Bình luận về bài viết này