Tản mạn
-
Văn Chương Hạng Hai
Hiển nhiên gã đọc nhiều và rộng hơn tôi. Có lẽ tất cả những cuốn tôi đã đọc thì gã đều đọc cả rồi. Gã dùng từ “kha khá” để diễn tả hiểu biết của tôi về văn chương –… Continue reading
-
Hoài Nhớ
1 Tôi hồi tưởng lại một mùa hè nóng ran, hừng hực. Còn sớm mà trời đã sáng bảnh, mặt trời đỏ rực nhô cao trên những luỹ tre gầy, rọi thẳng vào đôi mắt kèm nhèm, ngái ngủ của… Continue reading
-
Xa Lạ
I Tháng Mười năm ấy lần đầu tiên tôi đặt chân tới Hà Nội, trong lòng vừa khấp khởi vừa lo sợ trước cảnh sống tự do tự tại sắp tới của mình. Dạo ấy là cuối thu. Những ngày… Continue reading
-
Những lời tự nhắc mình
Điều quan trọng là bạn chẳng cần cam chắc những gì bạn viết ra có quan trọng với ai hay không. Quan trọng với bạn là đủ lý do để viết rồi. Điều quan trọng là bằng mọi giá đừng… Continue reading
-
Người đàn bà ngốc nghếch
Bà Văn là bà lão chuyên mò cua bắt ốc gần nhà tôi. Thật ra Văn là tên chồng bà, một viên chức đĩnh đạc với hai nếp rãnh cười hằn lên làn da mai mái như thể được cố… Continue reading
-
Mấy ngày cuối năm
Dạo này tôi chẳng làm gì. Từ khi viết xong Mưa xuân, cảm tưởng như một phần thiết cốt trong mình bị rút hẳn ra. Sách thì tôi vẫn đọc đều, nhưng chủ yếu là đọc lại những truyện cũ.… Continue reading
-
Tản mạn về việc viết
Cho tới năm mười chín tuổi, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết lách. Đương nhiên, nhờ giáo dục, tôi phần nào phát hiện ra mình có chút văn tài, và lấy làm tự đắc lắm. Giờ nhớ lại… Continue reading
-
Xuân Hạ Thu Đông (Tạp Bút)
Những dòng tạp bút này bắt đầu vào tháng Năm năm 2025. Tôi ghi lại những quan sát, suy nghĩ, hồi ức; những cuốn sách tôi đọc; và nhiều thứ vặt vãnh khác. 2025 XUÂN Mùa xuân vừa rồi tôi… Continue reading
-
Nhà.
Landscape with a Calm Nicolas Poussin (1594 – 1665) *** Khi ta lớn lên, tất cả những gì ta từng làm là rời bỏ. Ta rời bỏ những thói quen, con người, và nơi chốn. Ta thường thắc mắc đâu… Continue reading




