Thu năm ấy


Mùa thu năm ấy là những ngày cuối cùng trong thời niên thiếu đầy vô lo của tôi. Tôi nhanh chóng nhập cuộc vào đời sống sinh viên và cảm thấy tự do hơn bao giờ hết, như thể cuộc sống của tôi bấy giờ mới thực sự bắt đầu.

Trên thành phố, tôi trọ ở một con ngõ nhỏ cuối phố Lê Thanh Nghị, trong một toà nhà năm tầng trước đây dùng làm nhà nghỉ ngắn ngày. Thi thoảng, tôi vẫn thấy vài người lên chăm nom người thân ở bệnh viện Bạch Mai trú lại đôi ba tuần. Ông chủ trọ, tên Hưng, là một người phốp pháp, hồi trẻ chắc là khá đẹp trai, mũi khoằm, lông mày mọc tua tủa, có giọng nói khàn khàn của người hút thuốc lâu năm dù ông ta chưa bao giờ hút. Còn bà vợ ông ta thì tôi không biết tên, béo núc ních, ba cằm, da đã bắt đầu chảy sệ và có đôi mắt to, lồi ra như loài ếch nhái. Tôi để Tuấn đứng ngoài còn mình đích thân thương lượng với cặp vợ chồng, vì trong đôi bạn bất kỳ luôn có một người được cho là có tài ăn nói hơn. Tôi nghĩ rằng mình chỉ giỏi khoa môi múa mép hơn thôi, nhưng dù sao người ta cũng để cho chúng tôi căn trọ gần trường đó, trên tầng bốn, với mức giá cắt cổ là 5 triệu đồng. Bố của Tuấn, chú Lâm, người rõ ràng chẳng am hiểu thị thành hơn chúng tôi là mấy, lập tức thanh toán tiền cọc cùng tiền tháng đầu một thể, và liền đó, tôi thấy gương mặt của vợ chồng kia chợt giãn ra. Họ trao chúng tôi chìa khoá và còn căn dặn vài điều gì đấy mà tôi không mấy để tâm. Tôi hẹn ngay chiều hôm ấy sẽ ký hợp đồng rồi cùng Tuấn ra ngoài ăn trưa. Bấy giờ chúng tôi đã đói ngấu rồi…

Một tuần sau kỳ học bắt đầu cùng với đợt gió lạnh đầu tiên. Những buổi sáng tôi khoác áo chần bông và tới trường từ lúc sáu giờ. Ông chủ trọ đang ngồi ở phòng khách xem TV bèn liếc nhìn tôi và cất giọng rè rè:

“Thằng này đi sớm quá nhỉ! Thanh niên nó phải thế, chứ cứ như mấy ông kia ngủ đẫy mắt ra. Đúng là cái lũ ăn hại!”

Cũng chính con người đó, một tháng sau, chửi vào mặt tôi rằng tôi là loại lưu manh lọc lõi, khi phát hiện ra tôi dùng trộm máy giặt của ông ta bấy lâu nay. Mỗi tháng chúng tôi nộp cho ông ta ba trăm nghìn tiền nước, và ông lão vẫn cứ càm ràm rằng máy giặt chỉ dành cho các khách khứa đến nghỉ thôi. Phút ấy tôi biết mọi chuyện rồi sẽ chẳng ra đâu với lão già hách dịch vô lối này… Tôi nhớ ngay buổi đầu tiên tới gặp lão, lão đã đảo mắt dò xét tôi như ngắm nghía một món hàng trên kệ, rồi đốp thẳng một câu chát chúa:

“Mày quê đâu hả cháu?”

Tôi nói với lão về quê của mình.

“Ờ… ờ… thế được! nhà này không tiếp bọn Thanh Hoá đâu nhé! riêng lũ đấy là tao cấm tiệt!”

Sau đó tôi chẳng nhớ gì nhiều. Những chuyện lặt vặt, những tiết giảng tẻ ngắt – sự vỡ mộng trước tiên nơi giảng đường, những buổi chơi bóng rổ ở kí túc xá Xây Dựng, vài bạn hữu mới… rồi trận cãi cọ tưởng chừng sẽ vĩnh viễn chấm dứt tình bạn giữa tôi và Tuấn… Cậu chuyển ra ở riêng, Thành thì dọn sang với bạn gái, chỉ còn lại mình tôi với căn phòng có giá gấp đôi tiền chu cấp hàng tháng.

… Những trận mưa phùn đầu xuân là bạn đồng hành của tôi trong những ngày tháng chuyển trọ. Tôi còn nhớ con ngõ dẫn vào trọ mới dài đằng đẵng như ải đoạn trường, hai bên những mái nhà lụp xụp san sát nhau, trông buồn thảm, nhớp nhúa và túng bấn. Gia chủ cũng mang những bộ mặt ủ ê, sầu não như hoà thành một phần tất yếu của ngôi nhà. Trọ mới của tôi khang trang hơn, có một căn gác xép là nơi bạn cùng phòng của tôi nằm ngủ, còn tôi vẫn trải đệm phía dưới. Một ban công nho nhỏ với chấn song bằng thép, bao lơn chỉ đủ chỗ cho hai người đứng, làm nơi phơi phóng quần áo. Có lần giữa đêm đổ mưa to lắm, tôi sực tỉnh vào buổi sáng và chạy bổ ra ngoài hiên thì chiếc quần bóng rổ ưa thích đã bay mất rồi… Mẹ kiếp! Lại còn mới mua mới nhục!

Sau khi dọn ra trọ mới được chừng hai tuần, Thuận (đó là tên cậu bạn cùng phòng mới của tôi) dẫn theo cô bạn gái của anh ta vào ở cùng. Cô ta tên Hoà, theo học một ngành vô danh ở một trường đại học vô danh, vừa mới chuyển trọ và tạm thời đương lúc chưa tìm được trọ mới, cô ta ngỏ ý tá túc tại trọ của chúng tôi độ một, hai tháng. Tiền nong vẫn sẽ chia đều, tôi không nề hà mà chấp thuận ngay.

Cặp đôi nằm với nhau trên gác lửng, còn tôi vẫn ở phía dưới, gần như không bao giờ ngó lên. Thi thoảng tôi có phơi quần áo giúp cô nàng và có lần còn phơi cả quần lót nữa. Quần lót của cô ta nhỏ, ngộ nghĩnh như của con nít. Chúng tôi sống thuận hoà, hoàn toàn trong sáng, minh bạch, phần vì tôi cũng ít ở nhà, phần vì Thuận và Hoà – kỳ lạ làm sao hai cái tên này! – cũng lành tính, họ yêu nhau bình thản, chậm rãi theo kiểu của những cặp đôi yêu lâu. Duy có một lần tôi nằm ngủ phía dưới thì nghe tiếng rên rỉ ở tầng trên, nhưng lúc ấy tôi vừa trở về nhà sau sáu tiếng đứng quầy ở quán cà phê, nên tôi không còn hơi đâu mà suy đoán nữa, tôi nghĩ đó là ảo giác và nhanh chóng thiếp đi…

Một buổi tối, Thuận ở quê không lên kịp, chỉ còn Hoà và tôi ở lại trong phòng, thì Thuận nhắn với tôi:

“Này, người yêu tôi nó ngại ấy! Hôm nay ông qua nhà bạn gái ngủ được không?”

Tôi bằng lòng và đặt một chuyến xe sang nhà Phương Anh. Trên đường đi, tôi nguyền rủa tính cả nể ở mình, nguyền rủa cả cô bạn tôi, nhưng khi thấy Phương Anh đứng ở đầu ngõ đợi tôi thì mọi căm phẫn trong tôi bỗng nguôi khuây cả. Làn váy trăng trắng mỏng manh ôm choàng lấy thân hình mảnh dẻ của nàng, cần cổ nàng trắng một màu nhờ nhờ, thon gọn, nàng nhìn tôi bằng ánh mắt âu yếm, cổ chân nho nhỏ của nàng bóng loáng.

“Em vừa trải thảm cho anh,” nàng hí hửng nói trên đường về căn trọ. “Hôm nay cái Linh (đó là bạn cùng phòng của nàng) ngủ ở nhà, nhưng em có nói chuyện với nó rồi.”

Lúc ấy tôi chỉ ước mình có tiền để cùng nàng tạt vào một khách sạn, nhưng ví tiền của tôi lúc nào cũng xẹp lép như bao tử của tôi vậy! Tôi buồn rầu, ủ ê cùng nàng về trọ. Nàng leo nhanh ba tầng gác, tôi đợi ở ngoài trong lúc nàng vào trước trao đổi vài lời với Linh, rồi nàng trở ra, đỡ lấy chiếc ba lô từ tay tôi và tôi dè dặt bước vào. Linh ngồi trước chiếc bàn gấp trên giường, đèn học rọi vàng một khoảng tường phía sau cô. Cô niềm nở chào tôi, không một nét nào trên gương mặt bầu bĩnh của cô qua đó để lộ sự phiền hà. Tôi yên tâm và ngồi xuống tấm nệm mà Phương Anh đã trải sẵn.

Suốt đêm tôi không ngủ được vì khung cửa sổ để ngỏ khiến ánh đèn cao áp rọi vào thành một vệt sáng lờ mờ, dèn dẹt trên tấm chăn chiên đang đắp trên mình. Bên cạnh tôi, Phương Anh đã ngủ từ lâu, thi thoảng nàng cọ quậy, rúc vào nách tôi rồi lại quay đi. Nàng thở đều đều, khe khẽ, Linh nằm một mình trên giường kia, sát góc tường, cũng thở một điệu đều đều y thế, còn tôi thì trằn trọc, đầu óc căng thẳng, tôi cố trùm chăn nhưng khó thở nên đành bỏ ra. Đến năm giờ tôi thiếp đi và khi tiếng lập bập từ sân tennis bên nhà trọ vọng sang thì tôi tỉnh giấc…

Sau ngày dọn sang trọ mới, tôi chuyển qua đi xe đạp. Tôi vác chiếc xe đạp của cậu em họ lên, tra dầu, căng xích và thấy đời mình khổ hơn bao giờ hết. Tôi hổ thẹn tới mức không dám lượn qua trường của Phương Anh thăm nàng, nhưng sau khi ngẫm kỹ rằng Hà Nội là một thành phố lớn tới nỗi không ai thèm dành sự chú ý cho ta quá ba mươi giây, thì tôi vững dạ hơn và hăm hở phóng đi. Nàng chưa đi học về nên tôi tạt vào ăn bánh chưng rán ở một sạp ven đường, vừa ăn, vừa ngắm quang cảnh công viên chung quanh, bầu không khí tĩnh mịch và nhịp sống êm ả của con phố tập thể, gió tháng Mười ùa về trút sạch thân cây; – thi thoảng có một cơn gió mạnh hất những lá vàng khiến chúng bay lả tả như một rừng bươm bướm…

Phương Anh nhìn tôi với chiếc xe đạp mòn vẹt mà nàng cứ cười mãi, cười đến mức tôi đâm ngại và doạ sẽ không bao giờ sang đây nữa. Nàng tíu tít xin lỗi tôi, rồi vài phút sau tôi lại phải xin lỗi nàng. Để chuộc lỗi, nàng đòi tôi tối hôm ấy phải chở nàng đi một vòng hồ bằng chiếc xe ấy. Tôi thấy an tâm đôi chút vì nàng đã không mặc váy, nếu không nàng sẽ ngồi vắt vẻo một bên và đối với tôi việc ấy quả là tra tấn lòng tự ái. Mãi nhiều năm sau này, tôi vẫn nhớ rõ nụ cười hiền dịu, trẻ thơ của nàng khi nàng nhìn tôi đứng cạnh chiếc xe đạp, rồi nàng nói, cười liên hồi, nàng hỏi nhiều câu lộn xộn.

“Trời, em vui quá!” nàng thốt lên. “Trông anh buồn cười thật, nhưng em rất yêu anh!”

Lúc ấy tim tôi dịu dàng thắt lại – có lẽ tôi là người sung sướng nhất thế gian.


Xếp hạng: 3 trên 5.

Đăng ký theo dõi

Đăng ký để nhận thông báo mỗi khi mình đăng tải bài viết mới nhé!

Được xuất bản bởi


Bình luận về bài viết này

Khám phá thêm từ Thành Long

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc