Chuyên mục: Tản mạn
-
Người đàn bà ngốc nghếch
Bà Văn là bà lão chuyên mò cua bắt ốc gần nhà tôi. Thật ra Văn là tên chồng bà, một viên chức đĩnh đạc với hai nếp rãnh cười hằn lên làn da mai mái như thể được cố tình vẽ ra, còn tên thật bà là gì thì tôi không rõ, mà tôi nghĩ trong làng cũng chẳng ai rõ, hoặc có rõ thì cũng đã quên từ lâu. Bà Văn tuổi ngoài bảy mươi, lưng còng rạp như cái cây oằn mình trước gió, và khuôn mặt, dáng dấp, giọng nói, – tất cả ở bà đều… Đọc tiếp
-
Mấy ngày cuối năm
Dạo này tôi chẳng làm gì. Từ khi viết xong Mưa xuân, cảm tưởng như một phần thiết cốt trong mình bị rút hẳn ra. Sách thì tôi vẫn đọc đều, nhưng chủ yếu là đọc lại những truyện cũ. Sáng nào thức giấc ở Hà Nội, tôi cũng tưởng như mình vừa từ dưới mồ ngoi lên. Thật may là tôi không phải đâm ra ngoài trong tiết mưa phùn bẩn thỉu này. Rất thường xuyên, tôi không biết làm gì cho hết ngày, nên tôi cứ nhàn nhã nhấm nháp từng trang sách một. Với kiểu sống thế… Đọc tiếp
-
Tản mạn về việc viết
Cho tới năm mười chín tuổi, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết lách. Đương nhiên, nhờ giáo dục, tôi phần nào phát hiện ra mình có chút văn tài, và lấy làm tự đắc lắm. Giờ nhớ lại mới thấy bản thân ngây ngô nhường nào, vì viết đâu phải cứ dựa mãi vào cảm hứng, vào thiên phú cho được. Càng viết, càng thấy việc viết khó khăn và chông gai ta tưởng nhiều. Tác phẩm đầu tiên của tôi, nếu có thể cho đó là tác phẩm, là một bài điểm sách ngắn gọn chừng năm… Đọc tiếp
-
Xuân hạ thu đông (Ghi chép tản mạn)
Những dòng tạp bút (quả thực tôi không nghĩ nổi một từ nào để định nghĩa thay mớ bòng bong dưới đây) này bắt đầu vào tháng Năm năm 2025. Tôi ghi lại những quan sát, suy nghĩ, hồi ức; những cuốn sách tôi đọc; và nhiều thứ vặt vãnh khác. Xuân 2025 Mùa xuân vừa rồi tôi bỏ việc, rồi thất nghiệp, ốm đau, chuyển nhà, việc viết lách thì vô vọng, tiền nong khan hiếm… Chỉ còn nước tình yêu tan vỡ nữa là xong… Hạ 2025 Ngày 6 tháng Năm năm 2025, Tôi đã dọn ra căn… Đọc tiếp
-
Nhà.
Landscape with a Calm Nicolas Poussin (1594 – 1665) *** Khi ta lớn lên, tất cả những gì ta từng làm là rời bỏ. Ta rời bỏ những thói quen, con người, và nơi chốn. Ta thường thắc mắc đâu mới thực sự là nhà, bởi, ta luôn cảm thấy lạc lõng tại mọi nơi ta đến. Rồi, tự vun vén một tổ ấm trên thị thành, ta gọi nó là nhà. Ta tô điểm nó bằng những chậu những hoa, những cây sen đá đặt trên ban công, phủ khắp tường mấy tấm poster của bộ anime yêu thích,… Đọc tiếp