Dạo ấy tôi còn trẻ, còn nuôi mộng con chữ – thật tình mà nói, ngoài viết lách ra tôi chẳng có tài gì khác, mà cũng chẳng muốn làm gì khác. Tôi vốn là con nhà buôn và được ăn học đàng hoàng. Ở quê, bố mẹ tôi sống khá tươm tất – ông bà có một xưởng buôn sắt, và không biết có phải vì đặc thù công việc hay không, cả hai đều ra sức vùi dập thiên hướng nghệ sĩ trong tôi, mà ông bà cho là ngọn nguồn của chứng u uất, rồi tới việc tính tình tôi từ sớm đã có nhiều điểm lập dị thái quá so với bạn bè đồng trang lứa. Nhưng, một thân một mình trên thủ đô, trong khi nuốt trôi số tiền cấp dưỡng từ quê gửi lên, tôi nghiễm nhiên xếp đặt cuộc sống của mình đúng như cuộc đời của một nghệ sĩ: thuê một căn gác xép, chất hàng chồng sách trên kệ hoặc mặc chúng lăn lóc trên sàn nhà, còn trên chiếc bàn viết bằng gỗ nâu thì từng chồng giấy viết la liệt khắp nơi, vài bản thảo đem gửi tạp chí thì được tôi nâng niu gom thành một tập, nhưng cũng rất mỏng thôi…
Độ ấy là đầu mùa thu, tôi trọ ở phố Nguyễn Tuân, gần đường Nguyễn Trãi, với một anh bạn tên là Đức. Anh ta hơn tôi ba tuổi, người nhỏ thó, ăn mặc có phần tuềnh toàng, và trong giao thiệp cũng khá bông lơn, hài hước. Trước mặt mọi người, anh ta tự giới thiệu mình là sinh viên “năm cuối” trường đại học kiến trúc, nhưng qua bộ điệu nhác nhớn, qua quầng mất tím bầm sau nhiều đêm la cà ngất ngưởng, tôi biết được là anh ta bỏ học từ lâu rồi. Nguyên quán anh ta ở đâu, tôi không rõ, chỉ nhớ là ở một thị trấn miền núi thuộc tỉnh Lào Cai. Mỗi dịp hãn hữu về quê, anh ta đều mang lên hàng lô hàng lốc những thức nhắm đặc sản có cái tên lạ lạ vui tai, thi thoảng còn vác theo cả một bình rượu và, vừa kéo bạn bè về nhâm nhi vừa nghêu ngao mua vui cho cả bọn bằng cái giọng mèn mén không ai bắt chước nổi. Tất nhiên Đức là một gã buông tuồng, thảy đám bạn mà anh ta giao du cũng thế nốt, nhưng tựu chung anh ta vẫn là một bạn cùng phòng dễ chịu; anh ta ít để bụng, ít câu nệ, chuyện tiền nong thì rất sòng phẳng. Hơn nữa anh ta hiếm về nhà, lúc về cũng chỉ làm biếng hoặc lăn ra ngủ thẳng cẳng, ít quấy quả đến việc viết lách của tôi. Chúng tôi đối đãi với nhau còn khá khách khí, vì tôi đủ khôn ngoan để không đẩy mối thân giao đi xa hơn – bất cứ ai há chẳng đều muốn giữ lại một chút riêng tư về phần mình? Chưa kể tôi còn là nhà văn, mà nhà văn thì cần sự riêng tư hơn hẳn người thường.
Có một dạo, đầu tháng mười, đợt lứa tân sinh viên lên nhập học, Đức bỏ việc ca đêm ở siêu thị và vào làm một quán bar trên phố. Thoạt đầu anh ta chỉ là một chân sai vặt, nhưng nhờ tửu lượng vượt trội đã nhanh chóng ngóc đầu ngoi lên vị trí “trưởng ban hầu rượu”. Dù sao thì anh ta kiếm cũng khá, đổi lại là luôn lết về nhà vào rạng sáng trong tình trạng ngất ngư cò bợ, tự tay móc họng nôn thốc tháo vào bồn cầu. Người anh ta gầy rộc đi trông thấy. Tôi còn nhớ những ngày đó mưa liên miên, những ngày Hà Nội buồn rượi, xám xịt, buổi sáng trông như buổi chiều, những ngày mà điều thú vị nhất người ta có thể nghĩ ra là nằm ngủ. Cứ tầm mười rưỡi tối là tôi lên giường, còn Đức thì lóc cóc bò về vào tầm hai, ba giờ sáng, dầm mưa ướt như chuột lột, mái tóc chải bồng ép chặt vào đỉnh đầu, chẳng thèm tắm táp qua loa mà lập tức chui vào chăn nằm cạnh tôi. Thoạt đầu thì tôi còn cáu bẳn vì cái bộ dạng lếch thếch, hơi thở nồng nặc mùi rượu của anh ta, nhưng dần dần thì đâm chai lì, thây mặc anh ta thích làm gì thì làm, tôi cứ quay mặt vào tường mà ngủ khì thôi. Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy thì Đức đã lục tục thay đồ đi chạy xe ôm – anh ta kiếm ác mà tiêu cũng ác, nợ như chúa chổm nên phải gò lưng ra mà kiếm tiền, và với cái vai gù cùng đốt sống cổ nhô cao thì anh ta trông y chang một con lạc đà.
Chính vào một buổi sáng trời mưa như vậy, tôi thức giấc vào tầm bảy giờ như thường lệ, lúc quay sang bên, tôi cơ hồ thất kinh khi thấy nằm cạnh mình không phải Đức, mà là một đứa con gái. Tôi phải gọi là “đứa” vì trông cô ta còn rất trẻ con, nét mặt choai choai như đám con gái mới dậy thì. Cô ta để tóc mullet theo mốt tomboy, làn da mịn màng trắng trẻo, cái miệng nhỏ khép hờ, khuôn ngực gầy gầy rung lên theo nhịp thở khe khẽ. Thoạt đầu, tôi thử lay vai và thì thầm vào tai cô gái: “Ê, ê, dậy đi!” nhưng cô chỉ khẽ cựa mình, lảm nhảm vài câu gì đó tỏ vẻ khó chịu, rồi quay người về phía bên kia, tiếp tục ngủ. Theo lẽ thường, tôi cũng vén tấm chăn rồi nhòm vào trong, nhưng không có gì đáng ngại cả: cô gái mặc một chiếc váy dài có hàng khuy màu trắng chạy dài từ cổ xuống dưới thắt lưng, những viền xếp nếp loà xoà ngang đùi; qua lần vải mỏng, tôi thấy đầu gối cô thon tròn, bắp chân cũng thon, có vài sợi lông tơ mọc lên trông rất đẹp.
Tôi tựa lưng vào thành giường và ngắm cô gái một lượt nữa: cô có một nốt ruồi đen sẫm ở cuối đuôi mắt, sống mũi cao nhưng chóp mũi lại hơi rộng. “Dậy đi!” tôi xáp lại gần cô và nhắc lại nhiều lần, và nhận ra là cô gái không mặc áo lót…
Tôi lưỡng lự một hồi rồi cũng thử choàng tay ngang eo cô gái, thì thấy cô không phản ứng gì cả. Tôi càng có can đảm để tiến lên. Dần dần, bàn tay tôi luống cuống dò dẫm trong lớp chăn để cởi hàng khuy trên váy. Căn phòng như lắng đọng lại, gần như nín thở, tôi nghe rõ mồn một tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ báo thức trên chiếc bàn ở đầu giường. Bỗng cô gái chồm dậy và mở mắt nhìn tôi trân trân:
“Chán anh thật, thà tự cởi còn hơn,” cô ta vừa gạt tay tôi ra vừa nói với vẻ giễu cợt.
Và đúng lúc đó, chiếc khuy cuối cùng ở sát cổ bung ra, phần trên của tấm váy tuột xuống: cô gái hoàn toàn không mặc gì bên trong. Hai bầu ngực nhô cao và chĩa về hai bên, núm vú màu sâm sẫm có xỏ khuyên, và rốn của nàng cũng xỏ khuyên, đoạn dưới bụng xăm một nụ hồng nho nhỏ, một túm lông đen được tỉa tót gọn gàng hiện ra mờ mờ sau lần vải mỏng gần như trong suốt. Nàng thì dường như không xấu hổ với sự khoả thân của mình, trái lại, ánh mắt dần dần chuyển sang khêu gợi như muốn thách thức. Lúc ấy, tôi chẳng còn nghĩ được gì nữa, bất giác nhào tới nàng và hôn vào ngực, vào bụng nàng.
“Không dạo đầu gì à?” nàng ngả người xuống gối, vừa choãi rộng hai chân vừa tiếp tục nói bằng giọng giễu cợt…
Lát sau, tôi cởi trần ngồi trên bàn viết, vừa hút thuốc vừa lật giở mấy xấp bản thảo. Nàng khoả thân bước quanh phòng, điệu bộ điềm nhiên như ở nhà mình, vừa gật gù đầu vừa nói:
“Chu cha! Đống sách này của anh tất đấy à?”
“Ừ, của anh hết,” tôi trả lời. “Em đọc không?”
Nàng dẩu môi:
“Làm gì có thời gian! Thật ra thì đợt trước cũng đọc chút ít. Thôi, để xem anh có những sách gì nào!”
“Em thích cuốn nào thì anh kỉ em luôn,” tôi thích chí trả lời.
“Á à, nhớ mồm nhé, cứ cuốn nào đắt nhất thì em lấy!”
Nàng bắt đầu lục lọi, rồi lát sau thì chống tay vào nạnh thở dài:
“Thôi chịu chết! Sách của anh toàn cái gì ấy. Không có sách nào cho người bình thường đọc được à?”
Lúc ấy, tôi nhìn vào túm lông đen đen hình tam giác dưới bụng nàng, rồi lập tức choàng tay kéo nàng lại gần.
“Thôi,” nàng lùi phắt lại và nói bằng giọng hơi châm chọc, “vừa nãy là đủ rồi. Gắng nhịn đi nhé, cún yêu! Bây giờ thì mình phải đi học rồi cậu ạ!”
“Em học ở đâu? Để anh đưa em đi,” tôi nhổm dậy và nói.
“Ô không, mình có bạn đón rồi!”
Lát sau, trên người đã vận lại tấm váy, nàng ngoái đầu lại bên ngưỡng cửa và gửi một nụ hôn gió:
“Tạm biệt nhé, tình yêu!”
“Thế bao giờ gặp lại?”
“Để xem nào,” nàng nói và gật gù đầu ra bộ suy tính, “nếu cưng quả thực muốn gặp lại, thì thứ tư tới đây đúng sáu giờ, đón mình ở đầu Xuân Quỳnh, hôm đó có chiếu bộ phim hay lắm. Nói chung là mình mới lên Hà Nội nên còn nhiều bỡ ngỡ, mấy đứa bạn ở ký túc lại bận hết cả rồi. Cưng là người thứ hai tớ đi chơi cùng đấy, à không, thứ nhất mới phải chứ, vì anh Đức đâu có tính!”
“Khoan đã, em là gì của Đức?”
“Chà, em họ thôi…”
Tất nhiên, chẳng bao lâu sau thì tôi bỏ viết, còn nàng cũng học hành chểnh mảng. Chúng tôi không rời nhau nửa bước, quấn quýt như vợ chồng mới cưới, nắm tay lượn lờ khắp phố Cổ, đi xem bảo tàng tranh dù chẳng hiểu biết gì và, sau khi đã ngắm nghía chán chê những căn nhà cổ kính quanh con phố Đinh Lễ, bèn ghé thăm nhà sách Mão.
“Sách thì cũ rích đến long cả gáy, đã thế còn không cho chụp ảnh!” nàng bĩu môi nói lúc trở ra ngoài.
“Nhưng em xem anh đã kiếm được gì này: Chekhov của Phan Hồng Giang,” tôi hồ hởi trả lời. “Của hiếm đấy cưng ạ, nhiều người tìm mỏi mắt mà không ra đâu.”
“Thây kệ cái ông sê khốp sê khiếc nhà anh! Lần sau anh đi mà vào một mình!”
Đầu mùa xuân, theo ý nàng, tôi bắt đầu viết truyện đăng báo. Dứt khoát là không thể câu chấp với cái lý tưởng non nớt nghệ thuật vị nghệ thuật được nữa: việc cần kíp hơn cả bấy giờ là kiếm được một chân bồi bút, làng nhàng thôi cũng được, vì tiền trợ cấp hàng tháng của tôi do gia đình gửi lên luôn bay vèo như bùi nhùi bén lửa. Quả thật những cuộc hẹn hò luôn tốn kém, vả lại nàng cũng chẳng có nhiều: nàng đã đi làm thêm ở chính cái quán bar nơi Đức làm việc, bốn buổi trên tuần. Nàng bắt đầu dặm phấn, đi giày cao gót, về rất muộn, nên nàng thường sang ngủ nhờ nhà tôi. Thoạt đầu, chúng tôi trải đệm nằm dưới đất, và có trời biết cả hai đã táo tợn tới mức nào, nhưng dần dà thì Đức cũng tinh ý nên thường viện cớ vắng mặt mỗi khi nàng ghé chơi. Thi thoảng, tôi bị dằn vặt đến nỗi phải dúi vào tay gã ít tiền để gã thoải mái đi đâu thì đi…
Về phần Đức, gã chẳng cho tôi biết gì hơn ngoài việc nàng là một cô em họ cùng quê với gã và, theo cái lối bông phèng của gã, là từng “cởi truồng tắm mưa” với nhau. Tôi hơi phật ý vì cái lối ví von suồng sã này. Nàng theo học khoa thiết kế thời trang ở trường đại học kiến trúc, và vì chẳng quen biết ai, nàng đeo bám gã khắp nơi. Thằng cha ấy có lẽ cũng chẳng lạ cái tính nhẹ dạ ham chơi của nàng, đã dẫn nàng tới quán bar nơi gã làm việc, tiếp rượu cho nàng thả cửa rồi lết về nhà trong tình trạng say như hũ chìm. Ký túc xá đóng cửa, gã bèn chở nàng về thẳng trọ rồi mặc nàng nằm cạnh tôi vào rạng sáng hôm ấy. Đức thường tếu táo thuật lại chuyện ấy và cho rằng chúng tôi cần cảm ơn gã vì cái tình yêu như từ trên trời rơi xuống kia. Nàng chỉ cười nhếch mép ra vẻ khinh khỉnh, nhưng tôi thì vô hình trung lại đâm ra cảm kích gã, ngày càng đối xử với gã niềm nở, săn đón hơn.
Sang đầu xuân, tôi xin được một chân cộng tác viên ở một tạp chí lá cải, mỗi tuần chỉ cần lên văn phòng ba buổi, công việc thì chủ yếu là lục lọi đống chuyện tiếu lâm từ thời tám hoánh, thêm thắt, cải biên sao cho hợp với “thị hiếu công chúng”, theo lời của ông chủ bút. Thi thoảng tôi cũng chêm vào những truyện ngắn tự sáng tác và khoan khoái tận hưởng niềm vui được tự trả chút nhuận bút còm cõi cho mình. Những ngày làm việc tại nhà, tôi thường dậy từ sáu rưỡi, nhưng không viết ngay mà còn nhìn vẩn vơ ra ngoài ban công rất lâu. Mưa phùn liên miên, xung quanh nhà thấp nhà cao chen chúc trong con phố nhỏ quanh co, chật hẹp. Bầu trời vẩn đục vì sương mù và bụi mịn – ở Hà Nội thật khó phân định hai thứ này. Bàn viết của tôi kê sát ban công, nhìn thẳng ra hồ Rùa qua khung cửa kính chạy dài từ sàn lên tới trần. Sáng ra, màn sương mỏng nhẹ bay la đà trên mặt hồ như một tầng mây, và thấp thoáng ẩn hiện những khóm thuỷ trúc đứng lỏng chỏng như những ốc đảo. Dân cư dậy sớm thể dục, người bước thơ thới nhẹ nhàng, người cắm đầu chạy hồng hộc. Và trong khi cả thiên nhiên lẫn con người cùng đang trở mình cho một ngày mới, thì tôi lặng lẽ ngồi bên bàn viết, ngồi đến mọc rễ, cắn răng cắn lợi mà chẳng rặn nổi một câu. Qua hàng chấn song, tôi thấy mặt trời lẩn khuất trong lớp sương mù dày đặc, vẫn chuyên chú giăng toả ánh nắng làm nền đất ướt át khô dần, đến trưa, không khí chóng trở nên hầm hập, oi bức. Tầm xế chiều thì bầu trời xám xịt trở lại, mây đen lừ lừ từ xa kéo đến, chẳng chốc con phố đã lại mờ đi trong màn mưa mờ ảo, những vũng nước chưa kịp vơi từ sáng giờ đã chất đầy lá úa… Rồi mưa ngớt, tôi ra bến xe buýt đón nàng. Đường tắc, xe buýt thường tới chậm, hoa sữa rơi thành từng mảng rộng, phủ kín vỉa hè nhớp nhúa, toả ra mùi hương ngai ngái đến nhức đầu. Lũ lượt từng tốp sinh viên tụ tập quanh các quán xá xập xệ dưới chân cầu vượt, và nàng lanh lẹ lách mình giữa cái đám đông nhốn nháo ấy, trên tay vung vẩy tập ký hoạ vẽ những mẫu trang phục do nàng tự chế ra… Chúng tôi ăn tối ở một quán ăn Hàn, chỉ riêng hai người. Trước khi nàng bắt xe ra quán bar, tôi cùng nàng đi dạo quanh công viên. Nàng bước thong thả, ngả đầu vào cánh tay tôi, và đôi mắt tư lự nhìn về đằng xa, nàng bảo:
“Em đang nghĩ bao giờ mình mới mua được một căn hộ như kia.”
Nàng là một người phù phiếm và thực dụng đến khó chịu. Tâm hồn nàng không có gì độc đáo, nếu tôi yêu nàng, thì cũng chỉ vì tôi không thể không yêu nàng mà thôi. Hiển nhiên là nàng thích tiền, tiền đi trước và hạnh phúc theo sau, còn tôi, người chưa bao giờ lâm vào cảnh túng quẫn, thì bác lại rằng tiền bạc chỉ là thứ yếu, là phương tiện, và những người điềm nhiên nói rằng đam mê của họ là kiếm tiền chỉ để lại trong tôi cảm giác ngán ngẩm, khinh bỉ về một bản chất tầm thường, một cốt cách vào hạng xoàng xĩnh nhất.
“Tiền bạc có thể là động lực,” tôi giảng giải cho nàng. “Nhưng không bao giờ có thể coi là đam mê hay mục đích của cuộc đời. Anh muốn có tiền trong người chỉ để không bao giờ phải lo nghĩ về tiền, và do đó, chuyên tâm làm những công việc khác ích lợi hơn.”
“Việc ích lợi như anh nói là viết văn?” nàng cong cớn đáp trả. “Kể mà ra tiền thì cũng tốt đấy, đằng này…”
Đành rằng không thể đôi co với nàng đến cùng, tôi chỉ phẩy tay cho qua và lặng lẽ bước vòng quanh bờ hồ. Mặt nước lấp loáng những cột sáng liên xiên do ánh đèn trên cao rọi xuống, vài ông trung niên ngồi bó gối bên cái cần câu sát mép hồ, cả người đen thùi lũi chỉ có điếu thuốc cháy sáng trên môi. Qua hàng rào thâm thấp của công viên, dòng người tan tầm nườm nượp lướt qua, ai ai cũng có vẻ nôn nóng, đứng chờ đèn đỏ thì dậm dậm chân, bỏ thuốc ra hút, hoặc cúi gằm mặt lướt điện thoại. “Hà Nội là nơi làm việc, còn thích nhàn hạ thì về quê mà trồng rau nuôi cá” – hình như ai đó đã từng nói câu này, và tôi nhắc lại nó với nàng.
“Phải đấy, cưng ạ! Cưng cũng nên nghĩ như thế!” nàng hồ hởi nói. “Eo ôi, mùi tanh quá, té thôi anh, hôm nào cũng lẩn thẩn ở đây làm cái gì…”
Sau đợt Tết, tôi với Phúc chuyển ra một căn trọ mới, rộng rãi và tươm tất hơn, nằm ở đầu phố Chiến Thắng, cách ký túc xá của nàng ngót một cây số. Nàng hăm hở chiếm dụng khu bếp và gần như dọn sang ở hẳn cùng chúng tôi. Những ngày trời nồm thế này, trong nhà lúc nào cũng đóng kín mít. Nàng nằm sấp trên giường, bỏ tập ký hoạ ra tô tô vẽ vẽ, hoặc đọc sách. Nàng không ngại ngần ôm ấp tôi trước mặt Đức, và ăn mặc đôi khi lả lơi quá trớn – tôi thường phải nhắc nàng về điều này. Khi tôi bận làm việc, nàng chạy qua tấm vách ngăn cách hai phòng, dựng Đức dậy bằng được, kèo nèo gã phải đánh uno với nàng hoặc cùng chơi một cái game gì đấy trên điện thoại. Gã thường chết trước và quay sang chỉ đạo nàng, hai người cãi cọ ầm lên, rồi tôi nghe tiếng nàng thì thào: “Suỵt! Anh Tuấn đang làm việc!” Gần bảy giờ, tiện đường ra quán bar, gã chở nàng tới rạp chiếu phim.
Trước lễ giải phóng, tôi phải về quê lo ít giấy má. Tôi rủ nàng về cùng rồi tiện thể ra mắt gia đình, nhưng nàng không chịu: nàng đã nghỉ quá tiết giảng trên trường, và còn sắp thi nữa. Tôi đành tiu nghỉu bắt tàu về một mình.
Vì bị đám bồi giấy ở uỷ ban xã làm tình làm tội, công chuyện dây dưa sang tận tuần sau. Công việc tắc trách đã đành, lại còn thêm những dòng tin nhắn thưa thớt nàng gửi đi, lòng tôi rối bời khôn tả. Tôi không thể không láng máng nhận thấy một sự hờ hững, và dần dà, trong tôi dâng lên một nỗi lo ngại mơ hồ: “Lẽ nào chỉ vì xa nhau từng ấy ngày mà nàng đã chán và đang tâm rời bỏ tôi?” Riêng nàng thì cái gì cũng có thể được! Đến lúc nàng ngó lơ tin nhắn của tôi đến cả ngày trời thì chẳng đặng đừng được nữa, tôi thây mặc đống hồ sơ kia và vội vã từ biệt gia đình. Nhảy phắt xuống nhà ga đông đúc giữa màn mưa phùn lâm thâm, tôi nôn nóng chộp lấy bác tài mời chào đầu tiên. Lúc dừng chân trước cổng ký túc, tôi chạy vù vào căng tin, mua đủ thứ đồ ăn vặt mà nàng vẫn thường nhấm nháp, rồi cũng vẻ sốt sắng như thế tôi nhảy ba bậc một lên tầng bốn của khu học xá, chỉ bước chậm lại khi cánh cửa gỗ phòng nàng hiện ra phía cuối hàng lang. Tôi gõ cửa ba lần, quay lưng thấp thỏm đợi. Lát sau, một cô gái tướng tá béo tốt nhưng mặt mũi không lấy gì làm thân thiện cho được, ra mở cửa, nhìn tôi với vẻ cáu kỉnh.
Tôi hỏi cô ta về nàng.
“Không có đây đâu! Mấy ngày nay nó không về ngủ rồi,” cô ta trả lời bằng giọng đả đớt vẫn lẫn âm vùng miền.
“Mấy ngày nay?” tôi ngơ ngẩn nhắc lại.
“Phải, phải gần tuần rồi. Nhắn tin không trả lời, gọi điện thì số bận, nói chung là bặt tin luôn. Này, tìm được thì bảo là gửi tiền điện nước đi nhé. Tôi ứng cho rồi đấy!”
“Thế… thế… lớp ở đâu? Giờ này chắc phải ở trên trường chứ.”
“Giời biết!”
Trong lúc đi lẩn thẩn quanh khuôn viên ký túc, tôi chẳng màng đến cái dự định làm nàng bất ngờ nữa, nhấc máy nhắn mấy dòng tin rồi thử gọi điện, nhưng tất cả đều vô hiệu. Vẫn bác tài ban nãy chở tôi về khu trọ ẩm thấp nơi tôi trú ngụ. Tôi thất thểu xuống xe rồi leo ba tầng gác về phòng trọ của mình.
Trước ngưỡng cửa, tim tôi như muốn rụng ra: đôi giày bệt nàng thường hay đi xếp ngay ngắn trên kệ, bên dưới là đôi sneaker của Phúc nằm lăn lóc, chiếc lật chiếc úp. Vậy là nàng ở đây? Làm cái gì? Tôi lại ngó xuống kệ giày một lần nữa, rồi tôi thận trọng ghé sát tai vào khung cửa. Tôi nghe thấy tiếng nước sủi sùng sục và tiếng trò chuyện trai gái ngắt quãng. Vậy là đích thị có hai người, một nam một nữ, và nàng đã ở lì đây cả tuần nay: tức là nàng đã chung chạ… Tôi đứng im lặng hồi lâu, rồi gom hết sức bình tâm mà gõ cửa thật khẽ, và liền đó tôi nhận ra giọng nói của Đức vang lên một cách dè dặt:
“Ai đấy?”
“Em đây,” tôi bình thản trả lời.
Một lúc sau cánh cửa mới mở ra, tôi bước vào và ngó một lượt gian bếp với những đĩa ăn tươm tất được bày biện trên bệ đá hoa cương. Một nồi canh đang bốc khói nghi ngút. Đức đứng nép mình bên tôi, chân nghiêm chân nghỉ, khẽ khép cánh cửa lại sau lưng một cách sượng sùng. Tôi để ý thấy cổ áo polo của gã còn chưa bẻ cổ, bàn tay gã run run.
“Nay lại nấu ăn cơ à?” tôi hỏi.
“À… à… thì mưa gió này đi đâu được,” gã lừng khừng đáp lời.
Lúc đó, tôi chộp lấy nồi canh và liệng thẳng vào người gã bằng một sự quả quyết mà tôi không bao giờ chứng kiến ở mình nữa. Và, như thể phát điên, tôi nhảy bổ tới, đấm túi bụi vào người gã. Bỗng nàng lầm lầm hiện ra ở gian khách và hét lên:
“Anh làm cái đéo gì thế?”
Chúng tôi nhìn nhau chòng chọc một lúc lâu, không ai nói một lời. Nàng mặc chiếc váy đăng ten với hàng khuy trắng chạy dài, chiếc váy nàng bận vào hôm đầu tiên hai đứa gặp mặt; tóc nàng đã dài ra rất nhiều kể từ dạo ấy. Cổ họng nghẹn ứ, nước mắt trào ra, tôi mường tượng tới sự thật rằng tấm thân đằng sau lớp vải kia đã không chỉ dành cho riêng tôi, rằng con người mà tôi đã yêu tưởng đến chết đi sống lại, hoá ra chỉ là một con điếm.
“Mày… mày không khác gì một con đĩ,” tôi gắng gượng thốt ra.
“Ừ thì con đĩ,” nàng lập tức đáp trả với vẻ điềm nhiên đến độ ngoa ngoắt, “Nhưng anh làm thế là ngu lắm, vì con đĩ này đếch có yêu anh! Anh khỏi phải khóc lóc, trông lố lắm! Nào, anh gọi tôi là con đĩ nữa đi! Anh tưởng những câu văn, những cuốn sách của anh vui lắm hở? Nói thật nhé, đéo ai thèm đọc đâu, để đấy mà chùi đít!”
Lúc ấy, lồng ngực căng lên tưởng đến nghẹn thở, tôi chỉ muốn bóp cổ nàng cho chết. Nàng vẫn tiếp tục trâng tráo, kết cục, tôi đã tát nàng một cái như trời giáng – có lẽ trong đời nàng chưa bao giờ chịu một sự sỉ nhục lớn tới thế.
“Thằng chó! Thằng đàn bà!” nàng quỳ sụp xuống mặt sàn, vừa rú lên man rợ vừa ném vào tôi những ngôn từ miệt thị nhất. Tôi không còn cảm nhận được đôi chân của mình nữa, thậm chí không còn cảm nhận được cả sự hiện diện của mình, câm lặng, nhục nhã, tôi loạng choạng bước ra ngoài…
Đêm hôm ấy tôi về phòng thì thấy sách vở đã rách bươm, duy cuốn Chekhov nhờ kê dưới gối nên vẫn còn nguyên. Ở giữa các trang có dính vài sợi tóc.
Bình luận về bài viết này