Hoàng đứng một mình trước khoảng sân trống của trường cấp ba. Bóng tối đã men đến rìa vạt cỏ, sát nhà để xe, nơi thường thường tụi đội tuyển thể dục đứng doãi tay doãi chân, nhưng hôm nay chỉ thấy lẻ loi một gốc bàng trơ trụi, những cành nhánh đen sẫm của nó như muốn xé toạc màn trời xám xịt vào buổi chiều cuối xuân đầy mây và u ám. Phố huyện tẻ vắng im lìm, thảng hoặc mới có một chiếc xe điện lọc xọc băng ngang qua cánh cổng thép mở toang. Đang là ngày nghỉ, những dãy hành lang trống trải không người qua lại. Anh nghe từ xa đưa lại tiếng reo hò rộn rã, tiếng loa phát thanh rè rè và tiếng lạo xạo của những viên sỏi đựng trong vỏ chai rỗng khi đám đông cuồng loạn khua khoắng. Hoàng liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường phòng bảo vệ qua hàng chấn song. Anh thấy nao nao trong người: buổi tổng duyệt đã bắt đầu được quá nửa.
Cả tháng nay, từ thầy cô đến học sinh, đều đầu tắt mặt tối nhằm chuẩn bị cho cái buổi lễ phiền phức này, buổi lễ nhân dịp năm mươi năm thành lập trường. Sự kiện được tuyển lọc rất khắt khe. Nó chắn chắn phải thật hoành tráng, hay theo lối nói bông đùa của tụi học sinh, phải thật “ra gì và này nọ”. Mỗi lớp trong ba mươi sáu lớp cả thảy được yêu cầu đóng góp tối thiểu một tiết mục văn nghệ, lần lượt trải qua vòng sơ khảo, chung khảo, cuối cùng mỗi khối chỉ chọn ra vài ba tiết mục đặc sắc nhất, hứa hẹn gây nhiều ấn tượng nhất với đông đảo khách mời đặc biệt, mà chủ yếu là những chủ doanh nghiệp danh tiếng lẫy lừng hay những vị tai to mặt lớn từng theo học tại trường. Cô giáo chủ nhiệm lớp Hoàng đã dành trọn một tiết sinh hoạt để thảo luận về tiết mục dự kiến và, sau một tràng đùn đẩy và tranh cãi chán chê, nhiệm vụ được phân công cho Ngọc – một mình nàng sẽ đứng ra biểu diễn một tiết mục đơn ca.
Ngọc là một cô gái xinh xắn, dáng người thanh thanh, có thể liệt vào dạng hoa khôi của trường. Thường thường nàng khá nhút nhát e lệ, nói năng với ai cũng chỉ thì thào the thé, nhưng khi cất giọng hát thì giọng nàng cao thánh thót; nàng tự tin và hoàn toàn nhập tâm trên sân khấu, những ai từng quen nàng khi trông thấy nàng như thế có lẽ đều tưởng ấy là một con người khác, chứ nào phải cái cô Ngọc mà họ biết. Thành thử chẳng có gì lạ khi nàng không những không lấy sự giao phó kia làm phiền, mà trái lại, còn ưng thuận với một thái độ bình thản và, thậm chí có phần hồ hởi là khác. Hiển nhiên với một cô gái như thế thì số chàng trai theo đuổi là không ít, nhưng nàng tuyệt nhiên không ngã lòng với ai cũng không thẳng thừng cự tuyệt bất cứ ai. Trái tim nàng đã và vẫn chỉ dành trọn cho một người…
Ba tháng lại đây, sau giờ tan lớp học thêm, Ngọc thường rủ Hoàng nán lại để lượn vài vòng quanh thị trấn bằng chiếc xe Cub của nàng. Đôi khi họ dựng xe chỏng chơ ở vỉa hè rồi cùng nhau leo lên Đồi Hồng (nơi đây có những nhành lau màu hồng đu mình theo gió nom rất thích mắt), từ trên ấy có thể trông thấy quang cảnh cả thành phố nhuộm màu đỏ tía dưới ánh hoàng hôn lịm dần. Ở mé bên trái, sau trảng đất trống, là rừng thông sẫm tối; những quả thông xù xì lổn ngổn bên vệ đường. Cảnh hoàn toàn thanh vắng, không khí trong trẻo và hơi thở điềm nhiên nhẹ nhàng. Cặp đôi vừa bước đi vừa trò chuyện. Thoạt đầu nàng chỉ nói chuyện bài vở, sau chuyển sang than phiền mấy chuyện vặt vãnh ở nhà, thi thoảng lại ngước mắt ca ngợi bầu trời xanh thẳm, còn anh thì đắm chìm trong niềm hạnh phúc lâng lâng, anh huyên thuyên giải thích cho nàng về những nguyên lý của bầu trời, vũ trụ và các thiên thể, những điều anh cóp nhặt được từ trong sách, lĩnh vực duy nhất anh đủ tự tin để bàn luận.
Khi anh tiễn nàng về thì trời đã tối lắm. Anh dừng chân cách ngôi nhà ba tầng với hàng giậu chạy dài bao phủ tứ phía, nín lặng chờ nàng mở then chốt cổng, đợi nghe tiếng bước chân nàng xa dần – lúc ấy anh chỉ nhìn thấy thoáng thấy gương mặt nàng trong bóng tối mờ mờ; – nàng vẫy tay chào, mỉm cười ra hiệu rằng anh đã có thể đi. Việc ấy gần như đã trở thành một thủ tục giữa hai người. Duy có một lần anh đưa nàng về nhà rất muộn, mẹ nàng trực sẵn trong sân, vừa trông thấy nàng rón rén dắt xe ngang cổng liền gào lên chửi nàng là một con bé hư đốn, loại con gái không biết giữ mình, thậm chí còn ném dép vào nàng. Ông bố nàng, ông trưởng tổ dân phố, thì chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng cho lắp một hàng bóng điện chạy dài theo đường dây cao áp chạy dọc theo đường ray; vài ngày sau, cả khu phố nàng ở, thường khi vẫn tối tăm heo hút, bỗng sáng rực ánh đèn – anh đứng đó mà tưởng như đang đứng giữa quảng trường.
“Bạn không nhận thấy gì mới à?” nàng hỏi anh với giọng tinh nghịch, mặt tỉnh bơ.
Chỉ đến lúc ấy anh mới vỡ lẽ ra. Xen lẫn vào nỗi ngạc nhiên trước hành động có phần nghiêm trọng thái quá của ông bố nàng, là cảm giác còn ngạc nhiên hơn nữa khi thấy nàng chẳng sợ sệt, dường như còn có vẻ khiêu khích. Sự táo tợn của nàng thôi thúc sự mạnh dạn nơi anh. Trên đường về nhà, anh nhớ lại những câu đùa cợt của nàng, nhớ khoé miệng nàng khi cười, và bất chợt một ý nghĩ làm anh sửng sốt: anh chưa từng đi chơi lần nào với nàng vào ban ngày, – các cuộc gặp mặt giữa họ nếu không ở trên trường thì đều diễn ra một cách chóng vánh trong bóng tối nhá nhem của buổi chiều muộn, của những dải rừng âm u sẫm tối, của những con phố ảm đạm dưới ánh đèn vàng nhạt nhoà, yếu ớt. Việc này vô hình trung khiến quan hệ giữa họ có một nét gì ám muội, lén lút nó làm anh không thoải mái. Và anh còn bị bức bối vì một khao khát muốn đặt tên cho mối quan hệ mập mờ này, một mối quan hệ mà đôi bên đối xử với nhau quá dịu dàng và nũng nịu so với tình bạn, nhưng cũng chưa đủ nồng nàn, say đắm để được gọi là tình yêu.
Một câu hỏi cứ xoáy sâu vào óc anh: nàng có yêu mình không? Nàng đã thấu tỏ tấm lòng nơi anh – điều này thì chắc chắn. Anh nhớ có lần, trong giờ giảng bài, anh đã cặm cụi vẽ tấm lưng nàng gầy gầy từ phía sau, rồi cố tình để nàng phát hiện ra; nàng ngắm bức phác hoạ với một vẻ ngây thơ lơ đãng, mỉm cười và gấp lại đút vào túi áo khoác. Anh coi tự hành động ấy đã đủ là một lời tỏ tình, nhưng thái độ của nàng khi đón nhận bức vẽ, thản nhiên như đón nhận một món quà vặt vãnh, không thể nào coi là một cái gật đầu đồng ý cho được. Anh cần ở nàng một động thái quyết liệt hơn.
Cuối cùng, anh đề xuất một buổi đi chơi. Nàng ra chiều suy tính. Một buổi xem phim giữa chiều, vì rạp chiếu cách thị trấn của họ hơn ba chục cây số. Một buổi trốn học, vì cuối tuần nàng không kiếm ra cớ để lẻn ra khỏi nhà. Họ quyết định sẽ đèo nhau bằng chiếc xe Cub của nàng. Nàng chọn một tựa phim kinh dị gần đây thấy xuất hiện nhan nhản trên các mặt báo, anh tỏ ý ngần ngừ (anh không thích phim Việt Nam lắm). Nàng thuyết phục anh bằng mấy câu đại loại như:
“Ủng hộ điện ảnh nước nhà.”
“Người Việt dùng hàng Việt.”
Hôm ấy, một ngày thứ Sáu âm u, sau buổi sáng oi nồng đầu hạ, đến chiều trời chợt nổi gió dữ dội. Anh chờ nàng ở ngã ba cách nhà nàng chừng năm trăm mét – nàng đã nói trước sẽ đi bộ ra. Nàng chưng diện hơn chút đỉnh so với ngày thường: những món tóc hung hung vàng uốn quăn, nàng đánh má hồng và tô son môi màu đỏ mận. Anh ngắm nàng và công nhận nàng đẹp thật; trong lòng cảm thấy hân hoan, anh đâm luống cuống và chỉ biết lắp bắp mấy lời: “Nào, nào, đi nhanh kẻo muộn!”
Rạp chiếu phim thưa thớt người, họ chẳng cần xếp hàng mà tiến thẳng tới người nữ phục vụ đội chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ đang đứng vừa bấm điện thoại vừa tủm tỉm cười đằng sau quầy hàng. Nàng đứng tựa tay vào thành bàn, trao đổi một lát với nhân viên, sau đó quay lại nhìn anh lắc đầu: nàng đã nhầm suất chiếu, bộ phim đã chạy được quá nửa, và bây giờ để bõ công đi lại, tốt nhất họ nên chọn bừa một bộ khác thế vào. Nàng trở lại đứng cạnh anh và hai người săm soi hồi lâu tờ giấy ghi các suất chiếu và cuối cùng chọn ra (thật ra đó là lựa chọn duy nhất) bộ phim mới nhất do Angelia Jolie đóng chính. Một bộ phim thiếu nhi, nhưng có còn hơn không.
Phòng chiếu phim rộng và dài, lẻ tẻ từng nhóm ngồi cách xa nhau. Ở hàng A có vài đứa trẻ cả gái lẫn trai đang ngồi, cổ nghển về trước. Họ ngồi ở hàng giữa, mà thật ra có thể ngồi ở bất cứ đâu. Vào ngay sau họ là một cặp đôi ăn vận chỉnh tề, cặp này lục tục tìm ghế ngồi và chưa kịp ấm chỗ thì đã ríu ra ríu rít như đôi chim non. Nhiều lần Hoàng ngoái lại nhìn cặp đôi kia rồi nhìn sang Ngọc. Anh hơi bất ngờ trước sự dõi xem chăm chú của nàng, thế giới xung quanh dường như không va chạm đến nàng, thi thoảng mi mắt nàng khẽ giật giật, và nàng mò mẫm tìm cốc nước mà mắt vẫn dán vào màn hình. Anh thấy nàng đáng yêu và ngộ nghĩnh như một đứa trẻ. Anh thở dài và cố ép bản thân cũng phải tập trung theo dõi bộ phim. Thế rồi đến một phân cảnh nơi hai nhân vật trên màn ảnh trao nhau một cái hôn dài và sâu, lũ trẻ con bật cười tíu tít, che mắt lại hoặc ngoảnh sang bên; lúc ấy anh với nàng cũng bốn mắt nhìn nhau, anh thoáng liếc sang bên và thấy cặp đôi ban nãy đã khoá môi nhau mùi mẫn tự bao giờ. Nàng cũng để ý thấy điều ấy, trong thoáng chốc, cả hai người cùng tỏ ra ngượng ngập. Rồi nàng khẽ lắc đầu, xoay người về đối diện màn chiếu.
Suốt phần còn lại của bộ phim, cả hai không nói với nhau thêm một lời nào.
Sáu giờ anh tiễn nàng về gần nhà, anh thu hết can đảm trong mình để hỏi xin một cái ôm.
“Không được,” nàng lùi về sau và nói bằng giọng kiên quyết. “Đừng làm thế. Đừng hỏi tôi tại sao, chỉ đơn giản là không được thôi.”
Anh im lặng một lát và trả lời bằng giọng hững hờ:
“Nếu thế thì nên kết thúc là hơn. Cứ nhấm nhẳng thế này cũng không dẫn tới đâu cả.”
“Không có bắt đầu, không có kết thúc,” nàng trả lời, tay xoắn vạt áo. “Nhưng tôi thích bạn, điều ấy tôi thừa nhận. Không, phải là rất thích. Chỉ là tôi cần thêm thời gian… Không nên thúc giục mọi chuyện. Mà cớ gì cứ phải làm tới cho bằng được cơ chứ. Dù sao tôi cũng không muốn mất bạn.”
Câu nói cuối làm Hoàng mủi lòng, và anh tiếp tục chịu đựng. Một tháng trôi qua. Anh vui hưởng niềm khoan khoái được trông thấy nàng mỗi ngày trên lớp, chiều chiều vừa bước sóng đôi vừa nghe nàng giãi bày những tâm sự thầm kín, tối thì lượn lờ vô định trên những con đường u tối, tĩnh lặng. Nhưng đó là một niềm sung sướng nhọc nhằn về cả thể xác lẫn tinh thần. Đành rằng dục vọng nơi anh không được thoả, anh còn thấy tâm trí lúc nào cũng chộn rộn vì những lo sợ không hẳn là vô nguyên cớ. Anh không tập trung làm nổi một chuyện gì. Bây giờ ngồi đây giữa sân trường tẻ vắng, giữa tiếng ca nhạc lúc trầm lúc bổng, anh cố nghiền ngẫm xem vì cớ gì lại để bản thân vướng phải bài toán hóc búa thế này? Suy cho cùng cũng vì cái tính thiếu cương quyết của anh. Phải! Anh chưa bao giờ cương quyết được như Trung cả. Nghĩ đến Trung, anh thấy vừa hổ thẹn vừa ghen tị.
Trung là bạn trai cũ của Ngọc, và cũng là bạn thân của anh luôn, nếu không muốn nói là chí cốt. Trung với Ngọc hẹn hò từ năm lớp tám, ngoài mặt thì đã “chính thức” đường ai nấy đi, nhưng sau lưng thì vẫn âm thầm qua lại – điều này Hoàng biết được vì Trung tin tưởng anh, bộc bạch với anh mọi điều. Trung là một thằng đẹp trai, cao to, rắn rỏi, tính tình bông lơn, khá xuề xoà trong ăn mặc cũng như trong lời ăn tiếng nói. Không như Hoàng, Trung học hành làng nhàng, thuộc thành phần cá biệt – tức là chuyên đội sổ và cơ hồ chẳng chịu sự quản thúc của ai cả. Ấy thế nhưng gã có nhiều tài lẻ, và có năng lực tập trung đặc biệt khiến gã một khi nghĩ về chuyện gì là chỉ nghĩ được chuyện đó mà thôi. Năng lực này đem lại cho gã một vẻ cương quyết rất đàn ông, cái phẩm chất mà mấy đứa nam sinh cấp ba thường phải bị đời vò cho nhàu nhĩ rồi mới thủ đắc nổi. Và nó cũng đem lại cho gã một sự cảm mến của chúng bạn cùng sức hấp dẫn rất khó nắm bắt đối với đám con gái. Bản thân gã cũng nắm rõ ưu thế này và ra sức tận dụng triệt để. Tuy thế, gã luôn xoay sở trót lọt sau những cuộc đổi gió của mình để quay về bên cô bạn gái lâu năm.
Đương nhiên Hoàng biết hết, nhưng anh chưa bao giờ thấy thương cảm cho Ngọc, ít nhất là khi anh chưa yêu nàng, còn khi đã yêu nàng rồi thì anh lại thấy hờn ghen là nhiều. Trong thâm tâm, anh không muốn thừa nhận mình nuôi ý nghĩ rằng anh mới là người xứng đáng với tình yêu của Ngọc hơn. Nhưng anh vẫn cùng lúc qua lại với Trung và Ngọc, nghe những thổ lộ về tình cảm vương vấn từ cả đôi bên, và tự thân anh cũng biết rõ mình chỉ có thể chọn một trong hai người, hoặc đơn giản là không chọn ai cả. Chuyện cứ dằng dai như thế cho đến một ngày nọ, anh phát hiện Trung làm một con bé lớp dưới mang bầu. Lần ấy hai người cũng ngồi ở chiếc ghế đá mà anh đang ngồi. Anh chất vấn gã, gã thừa nhận, bề ngoài không mảy may lộ vẻ sợ sệt hay xấu hổ.
“Đấy là chuyện ngoài ý muốn,” gã nói bằng giọng trầm đến nỗi tưởng như âm thanh vọng lên từ một vực thẳm. “Tao thu xếp đâu vào đấy cả rồi. Ngoài mày và ông bác sĩ ra, đếch ai biết cả.”
Đôi bạn im lặng nhìn nhau, rồi Trung nói tiếp:
“Tao biết mày thích Ngọc, thì đấy, tao nhường cho mày. Tao nói thế cho mày khỏi day dứt, còn lời ra tiếng vào thế nào thì mày tự chịu, nhưng ít nhiều tao cũng bị vạ lây. Vậy là hoà. Ô kê chứ?”
“Mày sợ tao mách với Ngọc à?” Hoàng nói.
“Khéo thế thật. Chúng mày dính lấy nhau cũng ba tháng rồi còn gì? Cứ định như này mãi à?”
“Tất nhiên là không.”
“Thôi tuỳ mày định đoạt,” gã nói thế, im lặng một hồi rồi đứng dậy, đưa tay ra bắt. Anh bối rối nắm lấy bàn tay to bè của gã và nhận thấy gã ghì bàn tay anh chặt vô cùng…
Bóng tối thấm đẫm vạt cỏ. Tiếng hò reo đã tắt ngấm, ve kêu ra rả, dòng người cổ vũ tan nhanh. Buổi tổng duyệt vào hồi kết thúc, chỉ còn tiếng lầm rầm, tiếng trò chuyện liến thoắng của những bóng người đen đúa lục tục đi ngang. Hoàng cầm chiếc điện thoại và nhìn chằm chằm vào tin nhắn Ngọc gửi cho anh từ tối hôm trước.
“Bạn nhớ đến nhé,” anh đọc đi đọc lại lời nhắn. “Gần năm giờ tôi mới diễn cơ, nên bạn cứ đi chơi đâu đó rồi đến giờ thì tạt qua trường nha. Tôi xí trước cho bạn một chỗ ngay hàng đầu rồi đấy.”
Phải chấm dứt cái trạng thái nhập nhằng này đi, anh nghĩ, phải gặp nàng và nói thẳng vào mặt nàng cho nàng tỉnh ngộ, rằng đấy, nàng đã đui mù thế nào để mà không nhận ra tấm lòng nơi anh, không nhận ra tất cả những điều nàng đang bấu vịn vào đều là dối trá hết. Anh đứng dậy với một vẻ quả quyết, nhẩm đi nhẩm lại những lời sắp nói với nàng. Anh rảo bước xuyên qua vạt cỏ, xuyên qua dãy hành lang tối hút, xuyên qua sân trường còn đang la liệt những chiếc ghế đỏ dựng chỏng chơ, chân anh giẫm lên những nhành cây khô khiến chúng gãy vụn, kêu răng rắc. Anh cảm thấy tim mình đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Anh nhìn thấy nàng từ xa, bên dưới khoảnh sân được ánh đèn gắn trên cây xà cừ rọi chiếu. Từ dưới một tán cây bàng sẫm tối, con mắt anh dõi theo những bước đi chậm rãi của nàng. Trông nàng hân hoan, má nàng hây hây đỏ, trán dâm dấp mồ hôi. Nàng đã thay lại thường phục, toàn thân có vẻ gì trễ nải, tóc vấn cao, những món tóc quăn quăn của nàng rủ xuống; nàng bước những bước nhẹ nhàng, thanh thoát, trông nàng hệt như Người Đẹp bên cạnh con Quái Vật với thân hình hộ pháp kia. Gã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng trong bàn tay thô tháp bè bè như tay gấu của mình, rồi xốc nàng lên và quay nàng như chong chóng. Thoạt đầu nàng còn tỏ vẻ chống cự, chắc nàng ngại, nhưng rồi nàng cũng buông mình, nàng ngả đầu về sau và búi tóc của nàng xổ ra, tung bay giữa khoảng không tối tăm u ám. Anh nhìn thấy ở nàng một thế giới mà anh không tài nào đặt chân vào được, và cảm giác tuyệt vọng ứ tràn, đè nghiến, bẻ vụn, quét sạch cõi lòng anh. Ngay phút ấy anh thấy người mình nhẹ bẫng đi và buông một tiếng thở dài, anh lầm lũi lần theo dãy hành lang tối hút, băng ngang vạt cỏ, lấy xe rồi trở về nhà.
Bình luận về bài viết này