Chuyên mục: Truyện ngắn
-
Mưa xuân
Thật ngọt ngào khi hồi tưởng lại những gì Mà khi trước ta ít thèm để ý. Và đau đớn và u sầu đến thế – Chỉ hy vọng sao thêm được một mùa xuân. Vào cái thời sinh viên của mình, tôi từng thuê trọ ở phố S. thuộc quận Thanh Xuân, gần mặt đường Lê Trọng Tấn, chung chủ với một lão già tên Hưng, một người phốp pháp tuổi trạc lục tuần, có mái tóc muối tiêu bò liếm, thường dậy từ sớm tinh mơ, mình mặc chiếc áo khoác rằn ri không tay và ngồi gác… Đọc tiếp
-
Sê-khốp
Dạo ấy tôi còn trẻ, còn nuôi mộng con chữ – thật tình mà nói, ngoài viết lách ra tôi chẳng có tài gì khác, mà cũng chẳng muốn làm gì khác. Tôi vốn là con nhà buôn và được ăn học đàng hoàng. Ở quê, bố mẹ tôi sống khá tươm tất – ông bà có một xưởng buôn sắt, và không biết có phải vì đặc thù công việc hay không, cả hai đều ra sức vùi dập thiên hướng nghệ sĩ trong tôi, mà ông bà cho là ngọn nguồn của chứng u uất, rồi tới việc… Đọc tiếp
-
Đêm đông
Tôi cũng đã dần quên gương mặt nàng. An, khi ấy nàng mười bảy tuổi, lúc nàng rảo những bước nhanh qua con ngõ nhỏ, dáng nàng dong dỏng cao và hai dải bím tóc đen nhánh đung đưa sau tấm lưng nàng gầy gầy – riêng điều này thì tôi nhớ mãi. Gò má nàng lấm tấm tàn nhang, càng rành rọt hơn lúc nàng cười, bao giờ cũng ửng hồng vì sương giá… Thi thoảng, khi đợt gió mùa đầu tiên ùa về làm bầu trời chuyển xám, khi tiếng bước chân tôi tản ra trên đường ray… Đọc tiếp
-
Làng
Đồng vợ đồng chồng tát biển Đông cũng cạn. 1. Ở một làng nhỏ của huyện X., trong một ngôi nhà hai tầng sơn trắng với những ô cửa lợp gỗ im lìm, có một giáo viên hồi hưu – một goá phụ đang yên hưởng tuổi già nhàn tản và phong lưu của mình. Thời trẻ có lẽ bà từng rất đẹp, còn bây giờ tuổi ngoài lục tuần, qua dáng vẻ đạo mạo cùng những lời chào hỏi của láng giềng có thể đoán biết rằng bà rất được thiên hạ vì nể; không ai không biết bà… Đọc tiếp
-
Mạt kiếp
Sáng hôm ấy khi Thịnh đến văn phòng của Ban Chỉ huy Quân sự, cửa để ngỏ, bên trong có hai người: ông chỉ huy trưởng tuổi trạc năm mươi, mặc sơ mi cộc tay cổ cồn, dáng dấp bệ vệ, mặt đỏ gay, ngồi lút sâu trong chiếc ghế bành ở giữa phòng; người ngồi cạnh cửa ra vào thì trẻ hơn, trông giống sinh viên hơn là viên chức, chừng hai mươi lăm tuổi, đang cắm cúi ghi chép gì đó. Thịnh tiến thẳng tới bàn ông chỉ huy trưởng. Ông ta nhướng mày, dùng tay nâng gọng… Đọc tiếp
-
Một buổi dạo chơi ở Hà Nội
Tôi là con một và cũng là con cưng. Bố tôi nguyên là một sĩ quan về hưu, hưởng lương ngót chục đồng hàng tháng. Còn mẹ tôi khi ấy vẫn đang giảng dạy ở trường phổ thông cách nhà ba cây số, và đó cũng là trường của tôi luôn. Gia đình tôi được coi là một gia đình kiểu mẫu ở thôn quê. Bố mẹ tôi là những người có học, nhưng ngoài đồng lương ra không kinh doanh gì thêm, nên tiền nong chỉ gọi là đủ trang trải và dư dật chút ít thì cũng để… Đọc tiếp
-
Một chuyện tình
Xin gửi tới mọi người truyện ngắn đầu tay của mình, link bài đăng tạp chí ở đây: https://vanplus.vn/mot-chuyen-tinh-truyen-ngan-cua-vu-thanh-long/ *** 1. Phố X. là một con phố hẹp nhưng dài, chứa chấp phần lớn là dân lao động, chợ búa, gái điếm, và lũ sinh viên tỉnh lẻ theo học tại các khu kề cận. Đó là một “tập thể ô hợp”, như cách nói của các bậc phụ huynh, vì quanh đó hội tụ đủ mọi thứ mà tụi sinh viên nhác nhớn thường hay lao vào: quán điện tử, quán bida, hàng dài các quán cơm bụi, các… Đọc tiếp
-
Cuộc tái ngộ
Truyện ngắn được đăng tải trên tạp chí Văn Plus: https://vanplus.vn/cuoc-tai-ngo-vu-thanh-long/ Mình giữ nguyên bản thảo trên blog, còn bản trên tạp chí là đã qua chỉnh sửa. *** Bảy năm trước, y từng cho rằng quyết định Nam tiến của bạn thật đáng mặt nam nhi. Minh quả thực đã tìm được luồng gió mới như đã hứa và thậm chí còn mang nó về đây. Y đã làm nên. Bạn bè cũ mến mộ y – từ sớm, họ đã trông thấy ở y những dấu hiệu tiên báo cho sự thành danh của y sau này. Giao… Đọc tiếp
-
Thử việc.
Năm ngoái, sau khi ăn Tết đã đời và chuyển nhà xong xuôi, tôi bắt tay vào rải CV. Tôi vẫn nhớ mình lục lọi đủ vị trí trống ở các nhà xuất bản danh tiếng (hoặc ít nhất chúng gây ở tôi cảm tưởng thế): Trẻ, Văn học, Hội nhà văn, v.v. nhưng những lá thư xin việc gửi đi đều không nhận lại nổi một lời hồi đáp. Mãi sau này, một người anh chỗ quen biết mới chỉ tôi hay rằng những nhà xuất bản này hiếm khi nhận tay ngang, chưa kể còn không được ai… Đọc tiếp